Chồng tôi bị điều đi công tác ở Đức nửa năm.

Một đêm nọ, khi tôi đang dỗ cậu con trai ba tuổi rưỡi chìm vào giấc ngủ, thằng bé bỗng ghé sát vào tai tôi thì thầm:

“Mẹ ơi, ba đang trốn trên gác mái.”

Cơ thể tôi bỗng chốc cứng đờ.

Trần Diễn đã sang Đức ròng rã bốn tháng trời. Ngày nào anh ấy cũng gọi video về cho hai mẹ con đúng giờ, thậm chí tối hôm qua còn vừa xoay camera cho tôi xem cảnh sắc màn đêm rực rỡ bên bờ sông Munich.

“Tiểu Dữ, con vừa nói linh tinh gì thế?”

“Ba đang trốn trên gác mái thật mà.”

Tiểu Dữ níu lấy tay áo tôi, khuôn mặt nhỏ xíu nghiêm túc lặp lại từng chữ:

“Ban ngày ba toàn trốn trên đó. Đợi mẹ đi làm rồi mới lén bước xuống.”

Nhà tôi là căn hộ thông tầng dạng duplex. Lầu hai có một gác mái nhỏ dùng làm kho chứa đồ. Bình thường trên đó chỉ chất đầy những món đồ lặt vặt linh tinh, cửa nẻo thì khóa kín mít quanh năm suốt tháng.

“Có phải con lại nằm mơ thấy gì rồi đúng không?” Tôi dịu dàng xoa đầu con. “Ba đang ở Đức mà, cách chúng ta xa thật là xa.”

“Không phải nằm mơ đâu mẹ.” Tiểu Dữ nhăn nhó đôi lông mày nhạt màu. “Ba còn dặn con phải giữ bí mật, tuyệt đối không được nói cho mẹ biết.”

“Thế sao nay con lại kể cho mẹ nghe?”

“Tại vì hình như ba rất sợ.” Giọng thằng bé càng lúc càng lí nhí. “Ba hay khóc thầm lắm.”

Tôi trân trân nhìn khuôn mặt non nớt của con trai mất một lúc lâu.

Một đứa trẻ ba tuổi rưỡi, rất khó để thêu dệt nên một câu chuyện trọn vẹn với những tình tiết rành mạch đến vậy… nhưng cũng không loại trừ khả năng thằng bé đã nhầm lẫn giữa mộng mị và đời thực.

“Được rồi, ngoan ngoãn ngủ đi con.” Tôi kéo chăn đắp ngay ngắn cho thằng bé. “Ngày mai mẹ đưa con đi khu vui chơi nhé.”

“Mẹ ơi.” Tiểu Dữ vẫn cố níu lấy vạt áo tôi. “Mẹ ngàn vạn lần đừng kể với ba là con đã nói ra chuyện này nha. Ba sẽ lo cuống lên mất.”

Đóng cửa phòng con lại, tôi đứng lặng ngoài hành lang, bất giác ngẩng đầu nhìn lên trên.

Lối lên gác mái nằm chót vót cuối hành lang, là một cánh cửa gỗ dạng gập mở hất lên phía trên. Muốn đi lên phải kéo chiếc thang xếp gắn liền xuống.

Lần cuối cùng tôi chạm vào cánh cửa đó… hình như cũng phải từ nửa năm trước, lúc cất dọn đống quần áo trái mùa.

Làm sao có thể có người trốn trên đó được chứ.

Tôi tự thuyết phục bản thân như vậy rồi quay về phòng ngủ. Thế nhưng đêm hôm ấy, tôi trằn trọc trăn trở đến tận ba giờ sáng mà vẫn không tài nào chợp mắt nổi. Trong đầu chỉ quanh quẩn mãi câu nói ngây ngô của Tiểu Dữ:

“Ba hình như rất sợ… ba hay khóc lắm.”

Hôm sau là thứ Bảy.

Tôi đưa Tiểu Dữ đến khu vui chơi. Thằng bé chơi đùa vô cùng vô tư, lột tả trọn vẹn dáng vẻ ngây thơ của một đứa trẻ lên ba. Nó chạy lon ton đuổi theo bầy chim bồ câu, chỉ vì một cây kẹo bông gòn mà hớn hở vui vẻ cả buổi.

Trên đường về, thằng bé ngủ gục ngon lành trên ghế an toàn.

Tôi cẩn thận bế con về phòng, đắp chăn cẩn thận rồi một mình bước ra hành lang, đứng ngửa cổ nhìn chằm chằm vào lối lên gác mái.

Ổ khóa vẫn treo lủng lẳng ở đó, thân khóa phủ một lớp bụi mỏng tang.

Tôi tìm chùm chìa khóa, trèo lên chiếc thang gấp, vặn khóa rồi từ từ đẩy cánh cửa gỗ ra.

Bên trong tối đen như mực.

Ánh đèn pin điện thoại quét qua từng ngóc ngách nhỏ hẹp, chỉ rọi thấy những thùng carton xếp chồng và mấy món đồ nội thất cũ kỹ.

Không có ai cả.

Cũng chẳng có mảy may dấu vết nào chứng minh từng có một người sinh sống ở đây. Những chiếc hộp trong góc bám một lớp bụi dày cộm, mặt sàn cũng sạch bong không lưu lại vết chân nào.

Đứng trên gác mái, tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, rồi lại tự cảm thấy bản thân mình thật nực cười. Chỉ vì vài ba câu nói vớ vẩn của một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch mà tôi lại thực sự trèo lên tận đây để lục soát.

Tôi đóng sầm cửa gác mái, móc ổ khóa lại y như cũ.

Buổi tối, cuộc gọi video của Trần Diễn reo lên đúng giờ.

Trên màn hình, anh ấy mặc chiếc áo hoodie màu xám nhạt, mái tóc hơi dài buộc hờ phía sau. Bối cảnh sau lưng là chiếc bàn làm việc quen thuộc trong phòng khách sạn, trên đó chất đống tài liệu và một chiếc laptop đang mở.

“Hôm nay Tiểu Dữ có ngoan không em?”

“Ngoan lắm anh. Em vừa đưa con đi khu vui chơi về.”

“Anh thấy bài đăng của em rồi.” Trần Diễn khẽ mỉm cười. “Tấm chụp con lặn ngụp trong hồ nhà bóng nhìn đáng yêu ghê.”

“Công việc bên anh thế nào rồi?”

“Dự án cũng đi vào quỹ đạo rồi. Chắc cày cuốc thêm chừng hai tháng nữa là có thể chốt sổ.”

“Hai tháng nữa?” Tôi nhẩm tính trong đầu. “Thế tính ra là còn khoảng tám tuần à?”

“Ừm.” Anh ấy cười dịu dàng. “Hai mẹ con ráng đợi anh thêm chút xíu nữa nhé.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi cúp máy, tôi liếc nhìn đồng hồ.

Chín giờ tối theo giờ Bắc Kinh. Vậy Munich lúc này chắc tầm hai giờ chiều.

Múi giờ hoàn toàn khớp.

Bối cảnh không có gì sơ hở.

Trạng thái tinh thần của anh ấy cũng cực kỳ bình thường.

Mọi thứ đều hoàn hảo đến không tì vết.

Chỉ là Tiểu Dữ nói linh tinh mà thôi.

Suốt một tuần sau đó, tôi tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện này nữa. Tiểu Dữ cũng rất ngoan ngoãn im lặng.

Tôi cứ ngỡ chuyện này đã trôi qua rồi.