Cho đến tối thứ Tư.

Hôm đó tôi phải tăng ca đến tận tám giờ tối mới lê bước về nhà. Dì giúp việc đã tắm rửa tươm tất cho Tiểu Dữ xong xuôi, đang ngồi kể truyện cổ tích cho thằng bé nghe.

Tôi đón lấy con, ôm thằng bé vào lòng dỗ ngủ.

“Mẹ ơi…”

Trong bóng tối, Tiểu Dữ đột nhiên lên tiếng.

“Hửm?”

“Hôm nay ba cho con ăn bánh quy đấy.”

Bàn tay đang vỗ lưng con của tôi khựng lại giữa không trung.

“Con nói cái gì cơ?”

“Bánh quy vị dâu á.” Tiểu Dữ kể lại vô cùng tự nhiên. “Đúng cái loại con thích ăn nhất luôn. Ba bảo sau khi mẹ đi làm thì ba xuống dưới chơi với con, ba còn xây lâu đài bằng lego cho con nữa cơ.”

“Tiểu Dữ, hôm nay dì giúp việc có cho con ăn bánh không?”

“Dì chỉ cho con ăn táo thôi.” Thằng bé lắc đầu. “Bánh quy là ba cho con cơ mà.”

Tôi lập tức bật dậy đi thẳng xuống bếp, giật tung cánh cửa tủ đựng đồ ăn vặt.

Bên trong quả thực có một gói bánh quy vị dâu tây.

Tôi nhớ rất rõ rành rành. Đó chính là gói bánh tôi tự tay mua hồi tuần trước. Lúc ấy gói bánh vẫn còn nguyên vẹn, vì tôi thấy dạo này Tiểu Dữ nạp hơi nhiều đường, định bụng để thư thư vài hôm nữa mới bóc cho con ăn.

Nhưng bây giờ…

Nửa gói bánh đã không cánh mà bay.

Tôi lập tức nhắn tin tra hỏi dì giúp việc.

Dì ấy thề thốt khẳng định mình chưa từng bóc bánh quy cho Tiểu Dữ ăn.

Đêm đó, tôi lại tiếp tục thức trắng.

Sáng hôm sau, trước khi đưa con tới trường mẫu giáo, tôi ngồi xổm xuống ngang tầm mắt với thằng bé.

“Tiểu Dữ, nói thật cho mẹ nghe. Ba bắt đầu trốn trên gác mái từ lúc nào vậy con?”

“Từ lâu lắm rồi ạ.”

“Bao lâu rồi? Con đếm thử xem nào?”

Tiểu Dữ giơ hai bàn tay nhỏ xíu ra. Xòe đủ mười ngón. Rồi lại xòe ra thêm một lần nữa.

“Hai mươi ngày sao?”

Tiểu Dữ gật đầu. “Ba nói ba đã đếm trên lịch rồi.”

“Thế tại sao ba lại phải trốn?”

“Ba bảo bên ngoài có người xấu đang lùng bắt ba.” Thằng bé ôm chặt con thỏ bông nhỏ xíu vào lòng, giọng điệu non nớt. “Nên ba không thể để người xấu biết ba đang ở nhà… cũng tuyệt đối không được để mẹ biết.”

“Người xấu nào cơ?”

Tiểu Dữ lắc đầu nguầy nguậy. “Ba không chịu kể. Nhưng ba sợ lắm.”

Thằng bé cúi gằm mặt, hai tay vân vê ngón tay vào nhau. “Ba nói nếu để người xấu tìm được ba… thì cả nhà mình sẽ gặp nguy hiểm.”

Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

“Thế ban ngày ba ở đâu?”

“Trên gác mái ạ. Lúc mẹ đi làm thì ba xuống dưới ngồi ngoài phòng khách một lát, có lúc còn vào trong bếp nữa. Cứ trước lúc dì giúp việc tới là ba lại lén quay lên.”

“Thế dì thường tới lúc mấy giờ?”

“Con hổng biết.” Tiểu Dữ lắc đầu. “Nhưng ba bảo ba nghe được tiếng thang máy. Dì vừa tới là ba chạy lên gác ngay.”

Tôi siết chặt hai bàn tay.

Nếu những lời Tiểu Dữ nói là sự thật…

Vậy đồng nghĩa với việc, trong cái khoảng thời gian từ lúc tôi bước chân ra khỏi nhà cho đến trước khi dì giúp việc bấm chuông cửa, thực sự có một người đã đi từ trên gác mái xuống dưới nhà.

Mà trong nhận thức non nớt của Tiểu Dữ, người đó chính là ba ruột của nó.

Nhưng cánh cửa gác mái rành rành vẫn luôn khóa chặt cơ mà.

Chính mắt tôi đã tự mình kiểm tra rồi. Ổ khóa vẫn bám một lớp bụi, hoàn toàn không có mảy may dấu vết bị ai động chạm vào.

Trừ phi…

Người kia không hề ra vào thông qua cánh cửa gác mái.

Sau khi đưa Tiểu Dữ tới trường mẫu giáo, tôi xin công ty nghỉ làm nửa ngày.

Về đến nhà, tôi không hấp tấp trèo lên gác mái nữa, mà đi lại một vòng rà soát toàn bộ căn hộ.

Tôi quá rõ cấu trúc nơi này.

Dù sao tôi cũng xuất thân là kiến trúc sư, lúc mua căn duplex này tôi đã tự mình xem cặn kẽ bản vẽ thiết kế.

Tầng một gồm có phòng khách, phòng bếp, phòng của Tiểu Dữ và một nhà vệ sinh chung.

Tầng hai bao gồm phòng ngủ chính, phòng làm việc và khu vực lối lên gác mái.

Cái gác mái đó rộng chừng mười lăm mét vuông, trần rất thấp, người lớn đi vào kiểu gì cũng phải cúi khom lưng.

Tôi tỉ mỉ kiểm tra tất cả các cửa sổ.

Đều đang được khóa chốt an toàn từ bên trong.

Cửa chính thì chỉ có đúng hai chiếc chìa khóa. Một chìa tôi đang giữ, chìa còn lại Trần Diễn đã mang sang Đức — ít nhất là anh ta nói với tôi như vậy.

Dì giúp việc mỗi ngày đều nhập dãy mật mã tôi cung cấp để mở cửa vào nhà.

Hoàn toàn không có bất kỳ điều gì bất thường.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn quyết định làm một chuyện.

Tôi lấy một chiếc điện thoại cũ đặt lên giá sách trong phòng khách, bật chế độ quay video liên tục.

Góc máy được căn chỉnh vừa khéo bao quát toàn bộ phòng khách và một góc khu bếp.

Chiếc điện thoại bị mấy cuốn sách che khuất, nhìn từ bên ngoài vào hoàn toàn không thể phát hiện ra.

Sau đó tôi giả vờ xách túi đi làm như bình thường.